Luật pháp là nền tảng mà Đức Chúa Trời ban cho dân Ngài qua Moise. Luật ấy không hề mất đi, cũng không thể bị thay thế. Thế nhưng, khi so sánh Kinh Thánh với ngụy thư, ta thấy rõ một sự bóp méo: luật pháp bị coi nhẹ, thậm chí biến thành vô nghĩa.
1. Điều răn – Nguồn gốc từ đâu?
- Đức Chúa Trời: mọi điều răn, luật lệ, mạng lịnh là do chính Ngài truyền dạy cho Moise (Phục Truyền 5:31)
- Ngụy thư: điều răn do con người đặt ra (Mt 15:9, 23:4 , Lk 7:7)
⇒ Chúng nhét những tư tưởng rằng nhiều luật lệ, mạng lệnh hiện tại trong kinh thánh là do con người thêm bớt vào, làm người đọc chỉ còn muốn giữ 10 điều răn, mà bỏ đi hết các luật lệ – mạng lệnh quan trọng khác.
👉 Luật pháp vốn đến từ Đức Chúa Trời, nhưng ngụy thư lại đánh đồng với truyền thống loài người.
2. Giữ luật thì sống hay chết?
- Đức Chúa Trời: “Ta ban cho chúng nó lề luật ta, và làm cho chúng nó biết mạng lịnh ta, là điều nếu người ta làm theo thì được sống bởi nó.” (Êxêchiên 20:11).
- Ngụy thư: điều răn làm cho chết ( Rom 7:10)
→ “Kẻ nào nói rằng: Ta biết Ngài, mà không giữ điều răn Ngài, là kẻ nói dối.” ( 1John 2:4)
👉 Luật pháp vốn là sự sống, nhưng trong ngụy thư lại trở thành nguyên nhân của sự chết, vì nơi nó chỉ có sự dối trá.
3. Xưng công bình bằng cách nào?
- Đức Chúa Trời: “Ấy là sự công bình cho chúng ta, nếu chúng ta cẩn thận làm theo luật pháp này” (Phục Truyền 6:25), (Ê-xê-chi-ên 18:5, 9)
- Gia-cơ 2:24 nhơn đó anh em biết người ta cậy việc làm được xưng công bình, chớ chẳng những là cậy đức tin mà thôi.
- Ngụy thư: Người ta được xưng công bình bởi đức tin, không bởi việc làm luật pháp (Rom 3:28, Gal 2:16)
👉 Luật pháp là chuẩn công bình, nhưng ngụy thư biến nó thành chỉ cần tin mà không cần việc làm.
4. Đức Chúa Trời “nợ” loài người?
- Truyền đạo 12:13 “Hãy kính sợ Đức Chúa Trời và giữ các điều răn Ngài, vì đó là trọn bổn phận của loài người.”
- Ngụy thư: “Vả, đối với kẻ nào làm việc, thì tiền công không kể là ơn, nhưng kể như là nợ” (Rôma 4:4-5).
👉 Đây là một sự bóp méo nghiêm trọng: từ chỗ con người phải vâng Đức Chúa Trời như một việc bổn phận, lại biến thành Đức Chúa Trời mắc nợ con người.
5. Sự xét đoán
- John: Phải xét đoán theo lẽ công bình (John 7:24)
- Ngụy thư: Không được xét đoán (Mt 7:1)
👉 Luật pháp và lẽ công bình đòi hỏi sự xét đoán công bằng, chính là dựa trên luật pháp mà xét đoán. Nhưng ngụy thư lại làm nhẹ đi, biến thành cấm xét đoán, khiến tiêu chuẩn công bình bị xóa nhòa.
6. Đồ cúng thần tượng
- Con Đức Chúa Trời: không được ăn đồ cúng thần tượng (KH 2:18-20)
- Ngụy thư: hãy ăn đi đừng hỏi gì cả (1Co 10:27-28)
👉 Một bên cấm tuyệt đối, một bên cho phép ăn không cần thắc mắc.
7.Đồ ăn ô uế?
- Đức Chúa Trời: phân loại đồ ăn thanh sạch và đồ ăn ô uế. Ai ăn đồ ô uế thì bị ô uế (Levi 11).
Ngay câu đầu chương 11: “Ðức YHWH phán cùng Môi-se và A-rôn rằng:”
→Chính miệng Đức Chúa Trời nói ra mà họ còn dám xóa bỏ. - Ngụy thư:
- Đồ ăn không làm người ta ô uế (Mt 15:11)
- Mọi đồ ăn đều tốt lành (1 Tit 4:4)
⇒ Các ngươi khá cẩn thận làm theo mọi điều ta dặn biểu các ngươi: chớ thêm hay là bớt chi hết. (Deu 12:32)
👉 Ngụy thư đã xóa ranh giới sạch – ô uế, trái hẳn với lời Đức Chúa Trời.
8. Thề
-
Kinh thánh: “Ngươi sẽ kính sợ YHWH Đức Chúa Trời ngươi; hễ nhân danh Ngài mà thề” (Phục Truyền 6:13).
-
Ngụy thư: “Đừng chỉ trời mà thề, đừng chỉ đất mà thề… nhưng hãy nói: Phải thì nói phải, không thì nói không” (Mt 5:33-37; 23:21-22).
👉 Kinh Thánh dạy thề trong danh Đức Chúa Trời, ngụy thư lại cấm thề thốt hoàn toàn.
9. Sự khôn ngoan
-
Kinh thánh: “Kính sợ YHWH là khởi đầu sự khôn ngoan” (Châm Ngôn 9:10).
-
Ngụy thư: “Ta ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu điều này với người khôn ngoan, thông sáng” (Mt 11:25).
👉 Khôn ngoan vốn là phước lành khi kính sợ Đức Chúa Trời, trong kinh thánh Sự Khôn Ngoan được khen ngợi ở nhiều nơi. Nhưng ngụy thư biến thành điều không tốt (tương tự với sự giàu có).
10. Sự chịu đựng
- Ngụy thư: “Nếu ai vả má bên hữu, hãy đưa luôn má bên kia” (Mt 5:39).
-
Kinh thánh: Khi bị vả, Jesus đáp: “Nếu ta nói phải, sao ngươi đánh ta?” (Jn 18:23).
→ “Kẻ bỏ luật pháp thì khen ngợi kẻ dữ; nhưng ai giữ luật pháp thì chống trả chúng nó.” (Châm ngôn 28:4)
👉 Một bên bảo vệ lẽ công bình, một bên kêu gọi chấp nhận bất công.
Jesus thấy người đổi tiền và bán chiên bò trong đền thờ, liền làm roi dây và đuổi hết ra ngoài, lật bàn, đổ tiền. (Giăng 2:14–15) → Đây là một hành động chống trả cái ác và sự xúc phạm đến nơi thánh.
Trong ngụy thư thường dạy nghèo là tốt, ngu dại là tốt, nhẫn nhịn chịu đựng là tốt, không cần phân định, không được xét đoán.
11. Ai quyết định – Người hay Đức Chúa Trời?
- Kinh Thánh: “Ngài thổi hơi trên môn đồ và phán: Hãy nhận lấy Thánh Linh. Các ngươi tha tội cho ai thì tội họ được tha…” (Jn 20:22-23).
→ Ở trong Đức Chúa Trời (nhận lãnh Thánh Linh), thì làm và nói mọi việc theo ý Ngài. Ngay cả việc tha tội cũng vậy. (John 20:22-23, John 15:2-5)
-
Kinh Thánh: “Ta không thể tự mình làm gì; ta đoán xét theo như ta nghe; sự đoán xét của ta là công bình, vì ta chẳng tìm ý riêng ta, nhưng ý Đấng đã sai ta.” (John 5:30)
- Ngụy thư: “Ta phán thật cùng ngươi, điều gì ngươi buộc ở dưới đất thì trên trời cũng buộc; điều gì ngươi cởi thì trên trời cũng cởi” (Mt 16:19; 18:18).
→ Người quyết định, và Trời phải theo.
👉 Một bên nhấn mạnh ý Đức Chúa Trời quyết định, một bên biến thành loài người quyết định, Trời phải theo.
✨ Kết luận
Ngụy thư đã:
-
Làm nhẹ luật pháp: từ mệnh lịnh Đức Chúa Trời → thành truyền thống loài người.
-
Đảo ngược ý nghĩa: luật pháp đem sự sống → luật pháp đem sự chết.
-
Thay đổi chuẩn công bình: phải làm theo mạng lịnh → chỉ cần tin mà thôi.
-
Bóp méo mối quan hệ: từ chỗ con người nợ Đức Chúa Trời → thành Đức Chúa Trời mắc nợ con người.
-
Xóa ranh giới ăn uống: từ phân biệt sạch/ô uế → thành “mọi vật đều tốt”.
-
Nới lỏng đồ cúng: từ cấm tuyệt đối → thành “ăn được không cần hỏi”.
-
Cấm sự xét đoán: từ xét đoán công bình → thành không được phép đoán xét.
-
Cấm thề thốt thay vì dạy thề trong danh Đức Chúa Trời.
-
Làm lệch khái niệm khôn ngoan.
-
Khuyến khích chịu bất công thay vì giữ công bình.
-
Đặt quyền quyết định ở loài người thay vì Đức Chúa Trời.
📌 Thực chất, luật pháp chưa từng bị bãi bỏ. Kinh Thánh khẳng định: giữ điều răn = sự sống. Ngụy thư chỉ là công cụ để hợp thức hóa sự vô luật và bóp méo ý định ban đầu của Đức Chúa Trời.
a. Paul , Paul lươn lẹo
Cách dùng từ của Paul:
Những sự ứng nghiệm của Paul trong kinh thánh:
b. 4 tác giả tin mừng, chỉ John là người đã được báo trước trong kinh thánh về việc làm chứng cho ánh sáng.
So sánh đối chiếu 3 sách với John và sự ứng nghiệm Cựu ước: