Vào đây xem Giacôbê vả mặt Paul.
Với nhiều người chắc chỉ có thư tín Paul là kinh thánh, họ không biết đến Lời trong Tannakh hay những sách Tân Ước khác. Họ nêu cao “sự toàn vẹn của kinh thánh”, nhưng những gì họ coi là Kinh Thánh còn chẳng phải là kinh thánh.
1. Việc làm hay đức tin
Paul:
“Người ta được xưng công chính bởi đức tin, không bởi việc làm của luật pháp.”
(Rô-ma 3:28)
Gia-cô-bê:
“Ngươi thấy đó, người ta được xưng công chính bởi việc làm, chứ không phải chỉ bởi đức tin.”
(Gia-cô-bê 2:24)
“Ngươi có đức tin? Hãy chỉ cho ta thấy đức tin ấy bằng việc làm của ngươi.”
(Gia-cô-bê 2:18)
2. Đức tin có đủ không?
Paul:
“Nếu bởi ân điển thì không còn bởi việc làm nữa.”
(Rô-ma 11:6)
Gia-cô-bê:
“Hỡi người vô tri kia, ngươi có muốn biết rằng đức tin không có việc làm là vô ích không?”
(Gia-cô-bê 2:20)
Hãy làm theo lời, đừng lấy nghe làm đủ mà lừa dối mình.
(Gia-cô-bê 1:22)
3. Áp-ra-ham được xưng công chính bởi gì?
Paul:
“Áp-ra-ham được xưng công chính bởi đức tin.”
(Rô-ma 4:3)
Gia-cô-bê:
“Áp-ra-ham chẳng phải đã được xưng công chính bởi việc làm, khi dâng Y-sác trên bàn thờ sao?”
(Gia-cô-bê 2:21)
4. Luật trói buộc hay luật tự do?
Paul
“Nhưng nay chúng ta đã được giải phóng khỏi luật pháp, vì đã chết đối với điều từng trói buộc chúng ta…”
(Romans 7:6)
James
“Ai nhìn vào luật pháp trọn vẹn, là luật tự do, và bền lòng trong đó… người ấy sẽ được phước.”
(Gia-cô-bê 1:25)
5. Không còn ở dưới Luật
Paul
“Anh em không còn ở dưới luật pháp nữa.”
(Rô-ma 6:14)
Gia-cô-bê:
“Hãy nói và hãy làm như những người sẽ bị xét đoán bởi luật tự do.”
(Gia-cô-bê 2:12)
6. Luật có còn giá trị không?
Paul:
“Đấng Christ là sự cuối cùng của luật pháp.”
(Rô-ma 10:4)
Gia-cô-bê:
“Ai nhìn vào luật pháp trọn vẹn, là luật tự do, và bền lòng trong đó… người ấy sẽ được phước.”
(Gia-cô-bê 1:25)
7. Tin mà không làm thì sao?
Paul:
“Chúng ta kết luận rằng người ta được xưng công chính không bởi việc làm.”
(Rô-ma 3:28)
Gia-cô-bê:
“Hãy làm theo lời, đừng chỉ nghe mà thôi, tự lừa dối mình.”
(Gia-cô-bê 1:22)
“Ngươi tin rằng chỉ có một Đức Chúa Trời — điều đó tốt; ma quỷ cũng tin và run sợ.”
(Gia-cô-bê 2:19)
8. Không còn xét đoán?
Paul:
“Vậy bây giờ chẳng còn sự đoán phạt nào cho những kẻ ở trong Christ.”
(Rô-ma 8:1)
Gia-cô-bê:
“Vì sự xét đoán sẽ không thương xót kẻ không làm sự thương xót.”
(Gia-cô-bê 2:13)
9. Chỉ đức tin có cứu được không?
Paul:
“Anh em không ở dưới luật pháp, nhưng ở dưới ân điển.”
(Rô-ma 6:14)
Gia-cô-bê:
“nếu một người nói mình có đức tin mà không có việc làm thì ích gì? Đức tin có cứu được người ấy chăng?”
(Gia-cô-bê 2:14)
10. Đức tin đứng một mình?
Paul:
“Không bởi việc làm, kẻo ai khoe mình.”
(Ê-phê-sô 2:9)
Gia-cô-bê:
“Đức tin cùng làm việc với việc làm, và bởi việc làm mà đức tin được trọn vẹn.”
(Gia-cô-bê 2:22)
11. Kẻ hai lòng
Gia-cô-bê 1:5–8
“Nhưng hãy cầu xin với đức tin, chớ nghi ngờ chút nào; vì kẻ nghi ngờ giống như sóng biển… Người ấy đừng tưởng mình sẽ nhận được điều gì từ Chúa… là người hai lòng, không ổn định trong mọi đường lối mình.”
Paul
Nhưng với tôi, việc bị bạn hay bị người khác phán xét là chuyện rất nhỏ. Đúng vậy, tôi không tự phán xét bản thân mình. Vì tôi không biết mình có lỗi gì.
1 Cô-rinh-tô 4:4
12. Kẻ rủa sả
Giacơ
Từ cùng một miệng mà phát ra lời chúc phúc và lời rủa sả. Hỡi anh em, những điều ấy không nên xảy ra như vậy. Liệu một dòng suối có phun ra cả nước ngọt và nước đắng từ cùng một miệng không?
Hỡi anh em, cây vả có thể cho quả ô liu không, hay cây nho có thể cho quả vả chăng? Cũng vậy, không có suối nào vừa cho nước mặn vừa cho nước ngọt.
James 3:10-12
Paul
“Nhưng dù chính chúng tôi, hay một thiên sứ từ trời, mà rao cho anh em một tin lành khác với tin lành chúng tôi đã rao, thì đáng bị rủa sả! Tôi đã nói rồi, nay còn nói lại: nếu ai rao cho anh em một tin lành khác, thì đáng bị rủa sả!”
Galati 1:8–9
Paul: Giao người ta cho Satan
“Hãy phó người ấy cho Sa-tan, để xác thịt bị hủy diệt, hầu cho linh hồn được cứu…”
1 Corinthians 5:5
“Trong số đó có Hymenaeus và Alexander, ta đã phó họ cho Sa-tan, để họ bị sửa phạt…”
1 Timothy 1:20
James 1:18 Chính Ngài đã dùng lời chân lý mà sinh ra chúng ta, để chúng ta trở thành những người đầu tiên trong số các tạo vật của Ngài.