ISRAEL TẠI ĐẤT ISRAEL
Có một nhầm lẫn rất phổ biến ngày nay:
“Israel đã bị Đức Chúa Trời bỏ rồi.”
“Israel ngày nay không còn liên quan gì đến lời hứa.”
“Dân giao ước đã bị thay thế hoàn toàn bởi một dân khác.”
Nhưng thị kiến xương khô trong Ê-xê-chi-ên 37 được ban chính để bác bỏ suy nghĩ đó.
I. THỊ KIẾN XƯƠNG KHÔ KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ LẠI CHO NGƯỜI ĐỌC TỰ ĐOÁN
Điều đặc biệt là Đức Chúa Trời không để chúng ta tự diễn giải.
Sau khi cho Ê-xê-chi-ên thấy thung lũng đầy xương khô sống lại, Ngài giải thích ngay ý nghĩa của thị kiến.
“Hỡi con người, những xương này là toàn nhà Israel.”
(Ê-xê-chi-ên 37:11)
- Không phải dân ngoại.
- Không phải một hội thánh mới.
- Không phải một nhóm người thay thế Israel.
Đức Chúa Trời phán rất rõ:
“Những xương này là toàn nhà Israel.”
Chính Israel là đối tượng của lời tiên tri.
II. VẤN ĐỀ CỦA ISRAEL LÀ GÌ?
Israel lúc đó đang lưu đày. Quốc gia tan vỡ. Đền thờ bị phá. Đất hứa bị mất. Họ nói:
“Xương chúng tôi đã khô, sự trông cậy chúng tôi đã mất.”
(Ê-xê-chi-ên 37:11)
Họ xem mình như một dân tộc đã chết. Không còn tương lai. Không còn cơ hội phục hồi. Đó là bối cảnh của thị kiến.
III. ĐỨC CHÚA TRỜI HỨA PHỤC HỒI ISRAEL
Ngài phán:
“Nầy, Ta sẽ mở mồ mả các ngươi, khiến các ngươi từ mồ mả đi lên, hỡi dân Ta, và Ta sẽ đem các ngươi vào đất Israel.”
(Ê-xê-chi-ên 37:12)
Hãy chú ý:
- Đích đến không phải thiên đàng.
- Không phải một dân tộc mới.
- Không phải một địa điểm tượng trưng.
Mà là:
“Đất Israel.”
Đức Chúa Trời không chỉ hứa cho Israel sống lại. Ngài hứa đưa họ trở về chính vùng đất đã được hứa cho tổ phụ họ.
IV. ĐẤT ISRAEL ĐƯỢC NHẮC LẠI NHIỀU LẦN
Ngài tiếp tục phán:
“Ta sẽ đặt các ngươi trong đất riêng của các ngươi.”
(Ê-xê-chi-ên 37:14)
- Không phải đất của người khác.
- Không phải đất thuộc linh.
Mà là:
“đất riêng của các ngươi.”
Sau đó:
“Ta sẽ lấy con cái Israel từ giữa các dân… và đem chúng về đất mình.”
(Ê-xê-chi-ên 37:21)
và:
“Chúng sẽ ở trong đất mà Ta đã ban cho Gia-cốp tôi tớ Ta.”
(Ê-xê-chi-ên 37:25)
Đây là lời hứa địa lý cụ thể.
Đất được ban cho Gia-cốp. Đất của tổ phụ. Đất Israel.
V. NẾU ISRAEL ĐÃ BỊ THAY THẾ THÌ LỜI TIÊN TRI NÀY THÀNH VÔ NGHĨA
Giả sử có người nói:
“Israel đã bị loại bỏ hoàn toàn.”
Vậy thì ai là những xương khô?
Đức Chúa Trời đã trả lời:
“Toàn nhà Israel.”
Giả sử có người nói:
“Đất Israel chỉ là biểu tượng.”
Nhưng Đức Chúa Trời nói:
“Đất mà Ta đã ban cho Gia-cốp.”
Đó là một vùng đất có lịch sử, có biên giới, có tổ phụ nhận lời hứa. Không phải một khái niệm trừu tượng.
Giả sử có người nói:
“Dân giao ước đã bị thay bằng dân khác.”
Thì tại sao Đức Chúa Trời lại liên tục gọi họ là:
“dân Ta”
(37:12)
và hứa phục hồi họ?
VI. KHÔNG CHỈ PHỤC HỒI DÂN TỘC MÀ CÒN PHỤC HỒI GIAO ƯỚC
Sau khi nói về việc trở về đất hứa, Đức Chúa Trời phán:
“Chúng sẽ không còn làm ô uế mình nữa…”
(37:23)
và:
“Ta sẽ lập với chúng một giao ước bình an.”
(37:26)
Như vậy sự phục hồi có hai phần:
- Phục hồi dân tộc Israel.
- Phục hồi mối quan hệ giao ước với YHWH.
Đức Chúa Trời không nói:
“Ta sẽ bỏ Israel và lập dân khác.”
Ngược lại Ngài nói:
“Ta sẽ thanh tẩy chúng.”
VII. CÂY GẬY GIU-ĐA VÀ GIÔ-SÉP CŨNG XÁC NHẬN ĐIỀU NÀY
Nửa sau chương 37 nói về hai cây gậy:
- Giu-đa
- Ép-ra-im (Giô-sép)
Đức Chúa Trời phán:
“Ta sẽ làm cho chúng thành một dân trong xứ.”
(37:22)
Nếu Israel đã bị thay thế thì việc hợp nhất Giu-đa và Ép-ra-im không còn ý nghĩa gì nữa.
Toàn bộ lời tiên tri chỉ có ý nghĩa khi Israel vẫn là Israel.
KẾT LUẬN
Ê-xê-chi-ên 37 là một trong những đoạn rõ ràng nhất của Tanakh:
- Xương khô = toàn nhà Israel.
- Sự sống lại = sự phục hồi của Israel.
- Đích đến = đất Israel.
- Đất ấy = đất đã ban cho Gia-cốp.
- Dân ấy vẫn được gọi là “dân Ta”.
- Đức Chúa Trời hứa thanh tẩy họ chứ không thay thế họ.
Người đọc có thể tranh luận về thời điểm ứng nghiệm, mức độ ứng nghiệm hay ứng nghiệm nhiều giai đoạn. Nhưng rất khó để đọc Ê-xê-chi-ên 37 một cách trung thực rồi kết luận rằng:
“Israel đã bị bỏ hoàn toàn và được thay thế bằng một dân khác.”
Vì chính Đức Chúa Trời đã giải thích thị kiến:
“Hỡi con người, những xương này là toàn nhà Israel.”
(Ê-xê-chi-ên 37:11)
Nếu Đức Chúa Trời gọi họ là Israel, thì chúng ta không có quyền đổi họ thành một dân tộc khác.