Trong Kinh Thánh Hê-bơ-rơ, Baal vốn có nghĩa là “chủ, chồng, chủ nhân”. Nhưng theo thời gian, từ này lại được gắn liền với các thần ngoại bang, khiến nó trở thành biểu tượng của sự thờ hình tượng.
Hãy cùng phân tích bối cảnh xuất hiện của chữ Baal.
—
Mục lục
bấm vào để hiện
1 Nguyên ngữ và ý nghĩa cơ bản
- “baal nhà” = chủ nhà
- “baal đất” = chủ đất
- “baal vợ” = chồng (người có quyền trên vợ trong xã hội cổ đại).
2 Baal dùng để gọi Đức Chúa Trời
- Ê-sai 54:5:
“Vì Đẩng làm ra ngươi là ‘Baal của ngươi’ , YHWH vạn quân là danh Ngài; Đấng Thánh Israel là Đẩng cứu chuộc ngươi; Ngài được gọi là Đức Chúa Trời của cả đất.”
- Ô-sê 2:16:
“Trong ngày ấy — YHWH phán — ngươi sẽ gọi ta là ‘Người-chồng (’îš) của ta’, và sẽ không còn gọi ta là ‘Baal của ta’ nữa.”
.
3 Baal dùng cho thần khác
️Các Quan Xét 2:11: “Con cái Israel phục vụ Baal.”
1 Các Vua 18:18–19: Cả Israel thờ Baal theo lời dụ dỗ của hoàng hậu Giê-sa-bên.
Giê-rê-mi 2:23: Dân chạy theo Baal trong thung lũng.
4 Những câu trách và đoán xét dân thờ Baal
YHWH nhiều lần lên án dân Ngài vì thờ Baal.
Ô-sê 13:1: Khi Ê-phra-im nói, ai cũng run sợ, nhưng nó đã phạm tội trong việc thờ Baal và chết.
Giê-rê-mi 7:9: “Các ngươi ăn trộm, giết người, thờ Baal rồi đến trước mặt Ta ư?”
Các Quan Xét 10:10: Dân kêu rằng: “Chúng tôi phạm tội, vì đã bỏ YHWH, thờ Baal.”
Kết luận
Từ Baal ban đầu có nghĩa trung tính (“chủ, chồng”), thậm chí từng áp dụng cho YHWH.
Nhưng vì bị gắn liền với thần tượng, nên Ngài đã chấm dứt cách gọi này.