Sự tha tội

⇒ ENGLISH BELOW

I. TỘI LÀ GÌ

 

Trong Cựu Ước, “tội” không phải trước hết là phạm luật, mà là lệch khỏi mối quan hệ sống với YHWH.


1. TỘI = TRƯỢT MỤC TIÊU / LỆCH ĐƯỜNG

Từ Hebrew phổ biến nhất cho “tội” là ḥaṭṭā’ṯ (חַטָּאת)
👉 nghĩa gốc: trượt mục tiêu, đi chệch hướng

📌 Ý niệm này cho thấy:

  • Tội không phải trọng tâm là hình phạt
  • mà là đi sai hướng sống mà YHWH đã đặt

➡️ Con người được dựng để sống trong sự hiện diện của YHWH,
➡️ khi rời khỏi trục đó → gọi là “tội”.


2. TỘI = RỜI KHỎI SỰ HIỆN DIỆN CỦA YHWH

Trong Cựu Ước, tội không chỉ là “sai”, mà là làm con người trở nên ô uế, không còn phù hợp để đứng trước YHWH.

    • “Ô uế” (טָמֵא – ṭāmēʾ) không đơn thuần là bẩn vật lý

    • mà là tình trạng không thể đến gần sự thánh khiết

📖 Lê-vi ký

“Các ngươi sẽ không làm ô uế mình… để khỏi làm ô uế nơi Ta ngự giữa họ.” (Lê-vi)

📌 Ở đây:

    • ô uế ≠ phạm luật đơn lẻ

    • ô uế = đe dọa sự hiện diện của YHWH giữa dân

Ngay từ đầu Kinh Thánh:

📖 Sáng Thế ký 3

    • A-đam không “phạm luật tôn giáo”
    • ăn trái cấm → bị đuổi khỏi vườn
    • mất quyền ở trong sự hiện diện trực tiếp của YHWH

👉 Hậu quả không phải là “bị kết án pháp lý”
👉 mà là bị tách khỏi nguồn sự sống

➡️ Đây là khuôn mẫu cho toàn bộ Cựu Ước:

  • tội → xa YHWH
  • trở lại → được phục hồi

Ê-sai 59

“Tội lỗi các ngươi đã làm ngăn cách giữa các ngươi với Đức YHWH.”


3. TỘI = PHẢN BỘI GIAO ƯỚC

Trong các sách ngôn sứ:

📖 Ô-sê
📖 Ê-sai
📖 Giê-rê-mi

Tội của Israel thường được mô tả là:

  • ngoại tình
  • bỏ chồng
  • phản bội giao ước

📌 Đây là ngôn ngữ quan hệ, không phải ngôn ngữ tòa án.


4. VÌ SAO CỦA LỄ KHÔNG “XÓA TỘI”?

Trong Cựu Ước:

    • của lễ không xóa tội tận gốc
    • che phủ (kaphar) sự ô uế

➡️ Nếu tội là vấn đề pháp lý, của lễ đã đủ
➡️ Nhưng vì tội là vấn đề sự sống, nên:

    • cần sự thanh tẩy
    • cần Linh của YHWH

5. LỜI HỨA CỰU ƯỚC:  THAY LINH KHÍ

Các ngôn sứ không hứa:

  • “sẽ có luật mới”
  • “sẽ có hệ thống án xá tốt hơn”

Mà hứa:

📖 Ê-xê-chi-ên 36: 26-27

        • ban tấm lòng mới, một linh khí mới (linh Jesus)
        • đặt Linh của Ta (linh YHWH) vào trong các ngươi
        • khiến các ngươi bước đi trong luật lệ Ta

👉 Phải có một linh khí mới, sạch, thì mới nhận được linh khí YHWH.

 


II. SỰ THA TỘI TRONG SÁCH GIĂNG.

1. Giăng 20:22 – MỐC KHỞI ĐẦU: BAN LINH KHÍ

📖 Phúc Âm theo Giăng 20:22

“Ngài hà hơi trên họ và nói: Hãy nhận lấy Linh Khí.”

📌 Chi tiết then chốt:

    • Đây là Jesus đã sống lại
    • Không còn là “con người xác thịt chịu giới hạn”
    • Mà là Đấng đã bước qua sự chết

👉 Jesus ban Linh Khí của chính mình
👉 Đây là sự bao phủ bởi Linh,
👉 là sự làm sạch bởi Linh,
👉 chứ chưa hề nói đến tha tội.

Trong Giăng, Linh Khí luôn đi trước:

  • làm cho sống
  • làm cho sạch
  • đưa vào ánh sáng

➡️ Chưa có Linh → chưa có sự tha tội


2. Giăng 20:23 – THA TỘI ĐẾN SAU LINH KHÍ

📖 Giăng 20:23

“Anh em tha tội cho ai thì tội người ấy được tha; anh em giữ lại tội ai thì bị giữ lại.”

📌 Văn mạch rất rõ:

  • Câu này đứng sau 20:22
  • Tha tội là hệ quả, không phải điểm khởi đầu

👉 Khi con người:

    • được dìm trong Linh Khí
    • được đặt vào ánh sáng
    • được làm sạch từ bên trong

➡️ thì tội không còn chỗ đứng

❗ Các tông đồ không “tha tội” theo nghĩa ban ân xá
❗ Họ dìm người ta vào Linh Khí (báp-tem Linh)
❗ Tội được cởi bỏ hay bị giữ lại tùy việc người ấy đón nhận hay khước từ Linh Khí

➡️ Đây là công bố thực tại, không phải quyết định hành chính


3. JESUS KHÔNG CÓ QUYỀN THA TỘI KHI CÒN LÀ CON NGƯỜI

Trong Giăng:

  • Jesus không hề nói: “Ta tha tội cho ngươi”
  • Jesus luôn khẳng định:

    “Con không thể tự mình làm điều gì.”

➡️ Khi còn ở trong thân phận con người:

  • Jesus không tự xưng có quyền tha tội
  • Mọi điều Ngài làm đều:
    • theo ý Cha
    • bày tỏ Cha
    • dẫn người ta về với Cha

👉 Quyền tha tội luôn thuộc về Trời (YHWH)


III. SAI TRẬT CỦA NGỤY THƯ

1. Jesus tự xưng có quyền tha tội

📌 Ví dụ điển hình:

“Con Người có quyền tha tội dưới đất” (Mác 2)

➡️ Ở đây:

    • Quyền tha tội được đặt nơi cá nhân Jesus

    • Gần như tách khỏi hành động trực tiếp của Cha

⚠️ Điều này mâu thuẫn với toàn bộ Cựu Ước, nơi:

“Chỉ YHWH mới tha tội” (Ê-sai, Thi Thiên, Xuất Hành)


2. Tông đồ được trao “quyền pháp lý”

📌 Ví dụ:

  • “Điều gì các con cầm buộc dưới đất…” (Ma-thi-ơ 16, 18)

➡️ Tha tội trở thành:

    • một quyền hành chính

    • có thể truyền – giao – quản lý

⚠️ Đây là nền tảng dẫn đến:

    • giáo quyền

    • xưng tội

    • ân xá

    • hệ thống trung gian

📌 Không có nền tảng nào cho điều này trong Giăng.

Trong nhất lãm, đặc biệt Ma-thi-ơ:

  • Jesus nói rằng:
    • con người cầm buộc dưới đất
    • thì Trời phải theo

📌 Đây là đảo ngược trật tự Kinh Thánh.

❌ Dưới đất quyết → Trời xác nhận
❌ Con người ra quyết định → Trời thi hành

Trong toàn bộ Cựu Ước và Giăng:
Chỉ có Trời phán
Dưới đất làm theo
Con Người vâng phục ý Cha

👉 Đúng trật tự phải là:

Trời tha → dưới đất được tha
Trời giữ → dưới đất bị giữ

mọi sự đều phải theo ý Cha, không phải theo quyết định của loài người.


IV. KẾT LUẬN

Trong Kinh Thánh, tội là sự chệch khỏi đường lối của YHWH, trở nên ô uế, rời khỏi sự hiện diện của YHWH, không còn tương hợp với sự thánh khiết và sự sống của Ngài. Vì vậy, vấn đề của tội không thể giải quyết bằng tuyên bố pháp lý, mà chỉ bằng sự thanh tẩy và phục hồi sự sống.

Cựu Ước đã chỉ rõ:
của lễ chỉ che phủ ô uế, không xóa được gốc rễ tội, và các ngôn sứ hứa rằng chỉ Linh mới YHWH ban mới có thể làm con người trở nên sạch để Ngài ngự giữa họ.

Giăng cho thấy sự hoàn tất của lời hứa ấy:
Linh Khí được ban trước, làm sạch và làm cho sống, rồi sự tha tội mới xảy ra như một hệ quả. Việc các tông đồ được giao chính là dìm con người vào Linh Khí; tội được cởi bỏ hay bị giữ lại tùy việc người ấy đón nhận hay khước từ sự sống từ Trời.

Ngược lại, nhất lãm đã đảo ngược trật tự Kinh Thánh, biến tha tội thành quyền pháp lý của con người, buộc Trời phải theo quyết định dưới đất. Đây là một sai trật căn bản so với Cựu Ước và Giăng, nơi chỉ có Trời phán, và dưới đất vâng theo ý Cha.




ENGLISH


I. WHAT IS SIN?

In the Old Testament, “sin” is not primarily the violation of a law, but a deviation from a living relationship with YHWH.

1. SIN = MISSING THE MARK / DEVIATING FROM THE PATH

The most common Hebrew word for “sin” is ḥaṭṭā’ṯ (חַטָּאת)
👉 its root meaning: to miss the target, to go off course

📌 This concept shows that:

Sin is not centered on punishment,
but on going astray from the way of life that YHWH has set.

➡️ Humanity was created to live in the presence of YHWH,
➡️ when one departs from that axis → it is called “sin.”

2. SIN = DEPARTING FROM THE PRESENCE OF YHWH

In the Old Testament, sin is not merely “wrongdoing,” but something that renders a person unclean, no longer fit to stand before YHWH.

“Unclean” (טָמֵא – ṭāmēʾ) does not simply mean physical dirt,
but a condition that prevents approaching holiness.

📖 Leviticus

“You shall not make yourselves unclean… lest you defile My dwelling place among them.” (Leviticus)

📌 Here:

uncleanness ≠ an isolated legal offense
uncleanness = a threat to YHWH’s presence among the people

From the very beginning of Scripture:

📖 Genesis 3

Adam did not “break a religious law,”
but ate the forbidden fruit → and was expelled from the garden,
losing the right to remain in the direct presence of YHWH.

👉 The consequence was not a “legal condemnation,”
👉 but separation from the source of life.

➡️ This becomes the pattern throughout the entire Old Testament:

sin → distance from YHWH
return → restoration

Isaiah 59:

“Your iniquities have separated you from YHWH.”

3. SIN = BREACH OF THE COVENANT

In the prophetic books:

📖 Hosea
📖 Isaiah
📖 Jeremiah

The sin of Israel is often described as:

adultery
abandoning the husband
betraying the covenant

📌 This is relational language, not courtroom language.

4. WHY SACRIFICES DO NOT “REMOVE SIN”

In the Old Testament:

sacrifices do not eradicate sin at its root,
but cover (kaphar) uncleanness.

➡️ If sin were merely a legal problem, sacrifices would have been sufficient.
➡️ But because sin is a problem of life itself:

there must be cleansing,
there must be the Spirit of YHWH.

5. THE OLD TESTAMENT PROMISE: A REPLACEMENT OF THE SPIRIT

The prophets did not promise:

“there will be a new law,”
“there will be a better system of pardon.”

They promised instead:

📖 Ezekiel 36:26–27

a new heart, a new spirit (the Spirit of Jesus),
and the placing of My Spirit (the Spirit of YHWH) within you,
causing you to walk in My statutes.

👉 Only a new, clean spirit can receive the Spirit of YHWH.


II. FORGIVENESS OF SIN IN THE GOSPEL OF JOHN

1. JOHN 20:22 – THE BEGINNING POINT: THE GIFT OF THE SPIRIT

📖 Gospel according to John 20:22

“He breathed on them and said, ‘Receive the Spirit.’”

📌 Key details:

This is Jesus after the resurrection,
no longer “a fleshly human being under limitation,”
but the One who has passed through death.

👉 Jesus gives His own Spirit.
👉 This is a covering by the Spirit,
👉 a cleansing by the Spirit,
👉 but forgiveness of sin has not yet been mentioned.

In John, the Spirit always comes first:

giving life,
cleansing,
bringing into the light.

➡️ Without the Spirit → there is no forgiveness.

2. JOHN 20:23 – FORGIVENESS COMES AFTER THE SPIRIT

📖 John 20:23

“If you forgive anyone’s sins, they are forgiven; if you retain anyone’s sins, they are retained.”

📌 The context is very clear:

This verse comes after 20:22.
Forgiveness is the result, not the starting point.

👉 When a person:

is immersed in the Spirit,
is brought into the light,
is cleansed from within,

➡️ sin no longer has a place to remain.

❗ The apostles do not “forgive sins” in the sense of granting absolution.
❗ They immerse people into the Spirit (Spirit baptism).
❗ Sin is released or retained depending on whether one receives or rejects the Spirit.

➡️ This is the proclamation of reality, not an administrative decision.

3. JESUS DID NOT CLAIM AUTHORITY TO FORGIVE SINS WHILE STILL HUMAN

In John:

Jesus never says, “I forgive your sins.”

Jesus consistently affirms:

“The Son can do nothing by Himself.”

➡️ While still in human form:

Jesus does not claim personal authority to forgive sins.

Everything He does is:

according to the will of the Father,
revealing the Father,
leading people back to the Father.

👉 The authority to forgive sins always belongs to Heaven (YHWH).


III. THE ERROR OF THE PSEUDOGRAPHICAL GOSPELS

1. JESUS CLAIMS PERSONAL AUTHORITY TO FORGIVE SINS

📌 A typical example:

“The Son of Man has authority on earth to forgive sins” (Mark 2)

➡️ Here:

the authority to forgive sins is placed in the individual person of Jesus,
nearly detached from the direct action of the Father.

⚠️ This contradicts the entire Old Testament, where:

“Only YHWH forgives sins” (Isaiah, Psalms, Exodus).

2. THE APOSTLES ARE GIVEN “LEGAL AUTHORITY”

📌 Example:

“Whatever you bind on earth…” (Matthew 16, 18)

➡️ Forgiveness becomes:

an administrative power
that can be transferred, delegated, and managed.

⚠️ This becomes the foundation for:

clerical authority,
confession,
indulgences,
a mediating system.

📌 There is no basis for this in John.

In the Synoptics, especially Matthew:

Jesus is portrayed as saying that
human decisions on earth
compel Heaven to follow.

📌 This reverses the biblical order.

❌ Earth decides → Heaven ratifies
❌ Humans decide → Heaven executes

Throughout the Old Testament and John:

✔ Heaven speaks
✔ Earth obeys
✔ The Son submits to the will of the Father

👉 The correct order is:

Heaven forgives → earth is forgiven
Heaven retains → earth is retained

For everything must follow the will of the Father, not the decisions of humans.


IV. CONCLUSION

In Scripture, sin is deviation from the way of YHWH, a condition of uncleanness, separation from the presence of YHWH, and incompatibility with His holiness and life. Therefore, sin cannot be resolved by legal declarations, but only through cleansing and the restoration of life.

The Old Testament makes it clear:
sacrifices only cover uncleanness and cannot remove sin at its root. The prophets promised that only the new Spirit given by YHWH could make people clean enough for Him to dwell among them.

John shows the fulfillment of that promise:
the Spirit is given first, cleansing and giving life, and forgiveness follows as a consequence. What the apostles are entrusted with is immersing people into the Spirit; sin is released or retained depending on whether one receives or rejects the life that comes from Heaven.

By contrast, the Synoptics reverse the biblical order, turning forgiveness into a legal authority exercised by humans and obligating Heaven to follow earthly decisions. This is a fundamental deviation from the Old Testament and John, where Heaven alone speaks, and earth submits to the will of the Father.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.